Huế, tản mạn

Nhiều lúc tôi muốn viết điều gì đó về Huế mình nhưng không biết viết điều gì. Lý do đơn giản là có nhiều người viết, nhiều người nói và cũng nhiều người ca tụng (đôi lúc hơi quá) về xứ Huế này.

Tôi bắt chước Nguyễn Ngọc Thuần “Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ” (1), nhưng khác với Thuần, nghĩa là nhắm mắt lại không phải để đoán nhận những việc diễn ra mà để “thấy” không gian và thời gian của Huế trôi qua một cách tùy hứng, như con thuyền trôi giạt không bến bờ: đang ở bên cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp, thoắt một cái rón rén bước chân vào chùa Linh Mụ; vừa ở đỉnh núi Bạch Mã cao vút, lát sau chạy ào xuống biển Lăng Cô; đang giữa mùa Festival 2008 lại quay về cái thời xa xăm ngày tôi 20 tuổi,…

Hãy cho tôi cái quyền được vẫy vùng trong không gian mộng ảo, trong thời gian tâm lý ấy để nói thêm một chút gì về Huế của mình.

Huế, những cơn nắng hạ trên đường Đoàn Thị Điểm, “đường phượng bay” của Huế, của mái trường Hàm Nghi yêu dấu. Thành cổ rêu phong cũng úa màu khi không khí khô nồng từ phía tây không mời mà đến. Những xác phượng hồng trải đầy gốc thỉnh thoảng xoay tròn khi ngọn gió thốc tung lên chen lẫn bụi đường.

Giòng sông chiều lơ đãng, phảng phất khói trắng của nhà máy xi măng Long Thọ, xa xa về phía tây nam của Huế. Lang thang từ chùa Linh Mụ về thành phố trong khoảnh khắc chuông chiều buông, phóng mắt tầm xa, ta thấy phía đông thấp thoáng lâu đài của những khách sạn, nhà hàng ẩn hiện qua mấy nhịp cầu Bạch Hổ, Trường Tiền; nhìn gần hơn những hàng bằng lăng mới trồng dọc theo bãi sông trên vùng đất Kim Long cũng kịp nở hoa tím biếc.

Những ngày mưa gió tả tơi, se lạnh, có những đôi bạn trẻ khoác tay nhau trên đường với chiếc dù yếu ớt nhưng niềm vui rạng rỡ. Dù đang ở con đường chính, trung tâm là Lê Lợi hay góc phố Trương Định, tất cả đều không xô bồ, đủ yên ắng để đôi bạn thủ thỉ, tâm tình, không bị tiếng còi chát chúa, những tạp âm chen lẫn ngắt ngang những lời dịu dàng họ trao cho nhau.

Huế như sương khói mơ hồ, lãng đãng. Huế có những thiếu nữ dịu dàng e ấp, có quý bà mệnh phụ, đài các, vừa tự tôn cũng vừa ngại ngùng, rụt rè.

Huế của những ngày chớm đông, khi “bầu trời chập chùng”, khi các em học sinh của trường Quốc học, Hai Bà Trưng tựu trường. Những tà áo dài trắng muốt, thơ trinh cùng đùa với gió, những tâm hồn chưa gợn chút bụi trần.
Thế nhưng, Huế giờ đây cũng có những áo 2 dây cũn cỡn khoe những tấm lưng trần trắng muốt, những chiếc áo dài mỏng tang, “hide everything, hide nothing” làm đỏ mặt của những “ông già đạo mạo” khi tình cờ liếc ngang.

Và Huế, một “khung trời đại học”, một thành phố lịch sử với Viện Đại học có bề dày gần 55 năm thành lập, vẫn trăn trở tìm lối đi cho mình trong “thị trường giáo dục”, vàng thau lẫn lộn này.
————–
(1) “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”, Truyện của Nguyễn Ngọc Thuần, đạt giải A cuộc thi sáng tác văn học dành cho thiếu nhi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: